Ban đầu bố mẹ chưa hiểu Dương làm nghề gì vì mình góc chia sẻ

“Ban đầu, bố mẹ chưa hiểu Dương làm nghề gì vì mình cứ nấu, chụp ảnh rồi không ăn. Họ thắc mắc mình làm thế có kiếm ra tiền không mà sao suốt ngày chỉ ở nhà”, Meo Thuỳ Dương chậm rãi

Xem thêm;  Chia sẻ trong cuộc sống thêm thú vị

chia sẻ về khoảng thời gian đầu cô đến với nghề food stylist. Thế nhưng, điều đó càng khiến cô khao khát phải thành công, để mọi người nhận ra cô là một Thuỳ Dương sẵn sàng hết mình với đam mê và không bao giờ bỏ

dở ước mơ lớn nhất của cuộc đời.

Có những hôm làm việc liên tục 24 giờ, tiếp xúc nhiều với ánh sáng mạnh hại cho mắt, sức khoẻ cũng bấp bênh theo số cân, song Meo Thuỳ Dương vẫn cảm thấy may mắn và hạnh phúc khi trở thành một food stylist chuyên nghiệp, bởi bản thân cô đã chứng kiến không ít bạn trẻ bỏ cuộc vì đòi hỏi cao của nghề.

 

Bất cứ ai làm nghệ thuật cũng có lúc rơi vào khủng hoảng. Nhớ lại gần 4 năm tôi luyện để trở thành một food stylist chuyên nghiệp, Meo Thuỳ Dương chia hành trình chinh phục đam mê của mình thành 3 giai đoạn.

Ở giai đoạn bắt đầu vào nghề, cô gần như loay hoay trong tư tưởng: “Muốn theo đuổi nghệ thuật phải có tiền và mối quan hệ, hoặc một xuất phát điểm lý tưởng”. Thuỳ Dương thời điểm đó không giàu có, không nhiều mối quan hệ và xuất phát điểm chậm hơn những người khác. Tài sản lớn nhất của cô không gì khác ngoài đôi mắt biết quan sát và đôi tay sẵn sàng làm những điều mới lạ. Không có thầy hướng dẫn, tất cả kiến thức cô đều tự mày mò trên Internet.

“Lúc ấy, mình nản lắm vì chẳng biết phần trăm chiến thắng là bao nhiêu. 24 tuổi chưa làm được trò trống gì nên mình rất sốt ruột”, Meo Thuỳ Dương vẫn nhớ như in suy nghĩ ngô nghê và khó

khăn trong những ngày đầu quyết tâm làm điều không thể.

Ở giai đoạn thứ 2, khi Thuỳ Dương định hình được phong cách cá nhân, giá trị thương hiệu bản thân trong nghề, cô bắt đầu nghĩ nhiều hơn về bài toán lợi nhuận. Thời điểm đó, cô học được nhiều bài học về sự gắn kết khi làm việc nhóm và tinh thần trách nhiệm trong mỗi dự án. Thỉnh thoảng, những suy nghĩ “tại sao người ta làm việc ngày 8 tiếng mà mình làm đến đêm, cả thứ bảy chủ nhật vẫn chưa hết việc” lại khiến

cô hoài nghi về đam mê của mình.

Đến giai đoạn cuối cùng, Thùy Dương vẫn cho rằng đây không phải là thời điểm hái quả ngọt, nhưng dạy cô cách đối mặt với sai lầm và trưởng thành từ những bài học.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *