Lệ Rơi: “Tại sao người đời cứ mãi chửi rủa tôi?”

“Trong lúc khùng nhất, tôi từng nghĩ đến điều tiêu cực là tự sát”, Lệ Rơi chia sẻ.

Sau gần 4 năm “gây sốc”, ngoài những danh xưng như “thảm họa âm nhạc”, “hot boy vườn ổi”, điều Lệ Rơi nhận được chỉ là những lời chửi rủa xuất hiện đầy rẫy trên Facebook cá nhân của anh, bên dưới bất cứ tấm ảnh nào anh đăng tải.

Vốn muốn lờ đi những lời miệt thị cay đắng ấy nhưng mới đây (15/8), Lệ Rơi vẫn quyết định viết một dòng tâm sự dài trên trang cá nhân, trải lòng về 3 năm thăng trầm, kể từ khi được biết đến.

Lần đầu tiên, Lệ Rơi muốn chất vấn lại người đời vì sao cứ mải chửi anh và rút cuộc, muốn một con người tốt lên thì nên giúp họ bằng thái độ cư xử hợp lý hay chửi rủa và dồn dép họ.

Dưới đây là toàn bộ bài viết đáng suy ngẫm của Lệ Rơi:

Thấm thoắt đã gần 4 năm trôi qua. Có lẽ giờ đây, mọi người vẫn nghĩ tôi là một người có vấn đề về đầu óc, hoặc là một kẻ bất chấp thủ đoạn để chen chân vào showbiz.

le roi: "tai sao nguoi doi cu mai chui rua toi?" hinh anh 1

Nhưng những gì mọi người nhìn thấy chưa chắc là sự thật. Đó là sự hiểu lầm, do sự nhào nặn của giới truyền thông hoặc cũng có thể do chính sự “hùa theo” của các bạn tạo ra.

Tôi rất thích câu nói này vì nó chứa đựng kinh nghiệm sống sâu sắc, mà phải đến khi trải qua thăng trầm rồi mới hiểu được: “Ở đời, sợ nhất khi người khác chứng kiến sự việc và cho nó là thật nhưng sự thật không phải vậy”.

Sau trận cuồng phong xảy đến với gia đình, mọi thứ trở nên lao đao khốn đốn, tôi cảm thấy chới với và vô cùng mất phương hướng.

Chắc nhiều người còn nhớ, đó chính là khoảng thời gian tôi quyết định từ Nam về lại Bắc, rũ bỏ sạch sẽ những thứ gọi là “showbiz”, tránh xa mọi thị phi để sống một cuộc đời bình dị của anh nông dân bán ổi.

Nhưng mọi thứ không đơn giản như vậy. Những khúc mắc cần giải quyết quá phức tạp. Nó khiến tôi nhiều lúc muốn nổi điên. Trong những lúc “khùng” nhất, tôi đã nghĩ đến những điều tiêu cực nhất. Là tự sát. Là gây án…

le roi: "tai sao nguoi doi cu mai chui rua toi?" hinh anh 2

Thế nhưng, may mắn là trong khoảng thời gian đó, tôi gặp được những mối lương duyên, giúp mình ngộ ra nhiều chân lý cuộc sống.

Những ngày tháng thiền đạo, chú tâm nghe lời kinh kệ tôi nhận ra rất nhiều thứ, nhờ đó mà lấy lại được thăng bằng, giữ bình tĩnh để bước đi tiếp.

Có thời điểm, tôi nghĩ đến việc đi tu để thoát khỏi những trần ai. Thế nhưng, không màng sao được cuộc sống trần tục này, khi những khoản nợ của bố mẹ tôi vẫn chưa trả hết. Chữ hiếu chưa tròn, tôi không thể ích kỷ buông xuôi, tự tìm lối thoát cho riêng mình, mặc kệ bố mẹ lao đao, khổ sở.

Tôi đã đi lang thang suốt 2 tháng. Đó cũng là tháng ngày buồn nhất vì không làm gì được, bất lực trước sự cố mà bố mẹ tôi gặp phải.

Nhưng, ông trời không lấy của ai tất cả, cũng chẳng đóng cánh cửa cơ hội lại với bất cứ ai. Tôi trở về, cùng với sự giúp đỡ của  anh em bạn bè, bắt đầu kinh doanh lại. Mọi thứ đến nay cũng tạm ổn.

Tôi vẫn bước đi, và càng cố gắng hơn.

le roi: "tai sao nguoi doi cu mai chui rua toi?" hinh anh 3

Nếu bạn hỏi tôi rằng, tôi có quan tâm đến những lời đàm tiếu của mọi người dành cho mình không? Tôi thành thật là có. Nhưng nó có làm ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi không? Thì câu trả lời là không.

Trước kia, tôi vốn không phải là người thích bon chen, đến khi trải qua đủ thứ mất mát, thăng trầm tôi lại càng không ham hố những thứ phù phiếm đó nữa. Bây giờ, tôi làm việc thật, sống cuộc sống thật, ứng xử với những mối quan hệ thật. Không “ảo” nữa!

Chỉ có điều, đến khi tôi không còn muốn dính dáng đến thị phi nữa, không muốn dính dáng đến showbiz nữa nhưng vẫn không được yên. Mọi người vẫn lôi tên tôi lên với đủ mọi hình thức. Người mắng, người chê, người rủa xả.

Trong vô vàn những thứ phù phiếm của thế giới ngoài kia và muôn lời oán trách mỉa mai, tôi càng nhận ra nhiều giá trị hơn.

“Ở đời người tốt mang cho mình hạnh phúc, người xấu mang cho ta bài học. Ta cần cám ơn vì họ đã mang đến cho ta sự hiểu biết về sắc màu cuộc sống”,tôi cũng rất tâm đắc với câu nói này.

le roi: "tai sao nguoi doi cu mai chui rua toi?" hinh anh 4

Là người trong cuộc, là một người chịu rất nhiều lời miệt thị, chê bai, tôi chỉ muốn chia sẻ rằng, nếu bạn thật sự muốn một người tốt lên thì hãy giúp họ định hướng bằng thái độ cư xử hợp lý, chứ không phải bằng cách chửi bới. Cách cư xử đúng đắn sẽ vực dậy một con người và ngược lại.

Thật sự mà nói, tôi thấy cái cách ngồi sau bàn phím nói năm ba câu như “bố đời” chẳng mang lại được điều gì cho ai cả, cũng chẳng thể làm cho xã hội tốt lên.

Tôi mong là khi tôi chia sẻ những điều này, mọi người sẽ nhìn nhận một cách khách quan hơn, có ý niệm khác để giúp đỡ người khác trở nên tốt hơn, thay vì ngồi đó chửi rủa.

Rất nhiều người cho rằng, tôi dùng chiêu trò để đeo bám cái hào quang của showbiz, thậm chí, còn bảo rằng việc tôi sửa lại mặt cũng là cách để vớt vát lại cái tên đã hết thời.

Thế nhưng chính tôi cũng đã nói rồi, tôi thẩm mỹ chỉ để thay đổi ngoại hình, để không còn là Lệ Rơi của quá khứ thôi.

Tôi không thẩm mỹ để tham gia showbiz, để đi biểu diễn như các bạn trong giới showbiz, mà tôi cũng chưa bao giờ thuộc về showbiz hết. Việc tôi làm, có chăng chỉ liên quan đến tổ chức sự kiện, có quan hệ với những nghệ sĩ thôi.

Còn những lời khen chê, diện mạo xấu hay đẹp, thì cuối cùng cũng chỉ trở về cát bụi.

Xem Thêm: