“Xin lỗi anh, vì em đã yêu một người khác”

Thu sẽ chỉ còn nghĩ về Hoàng như người yêu cũ trong ký ức của cô ấy. Trước mắt cô ấy sẽ chỉ là một người, một người mà Thu sẽ gọi là chồng.

Đứng chờ Hoàng ở sân bay, Thu nín lặng không nói nên lời. Cô thấy sợ cảm giác sắp tới khi phải đối diện với Hoàng. Cô sợ phải nhìn thấy ánh mắt đầy yêu thương của Hoàng, sợ phải đón nhận cái ôm và nụ hôn nồng cháy mà bao ngày xa cách anh nhớ mong. Thu thấy mình đầy tội lỗi, cảm giác này thật đớn đau vô cùng. Nhưng cô phải đối mặt với cHoàngện này bởi vì cô không thể làm đau khổ cả hai người đàn ông yêu cô.

Bóng dáng quen thuộc của Hoàng tiến gần về phía cô. Điệu bộ vội vã của Hoàng, cái dáng lao về phía Thu như muốn ôm chầm lấy cô khiến Thu rơi nước mắt. Cô có thể hình dung được cảm xúc lúc này trong Hoàng. Bao ngày xa cách, nỗi nhớ thương chất chồng để rồi ngày gặp lại mọi thứ như muốn vỡ tan.

– “Anh về rồi đây!”

Hoàng dang vòng tay của mình thật rộng để chờ đón một cái ôm chặt siết của Thu. Thu không thể nồng nhiệt ôm anh nhưng cô cũng không kìm nén nổi cảm xúc lúc này trong mình. Cô đi thật chậm rãi, bước tới gần Hoàng và gục đầu vào vai anh khóc. Tiếng khóc có gì đó uất nghẹn, hờn dỗi và đầy tội lỗi.

– “Thôi nào, em yêu. Dù sao thì anh cũng đã về rồi mà”.

Hoàng ôm lấy Thu thật chặt nhưng đôi tay cô chỉ khẽ đặt hờ lên bờ vai anh. Hoàng cúi xuống, ngắm nhìn gương mặt yêu kiều của Thu rồi nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn. Khoảnh khắc đó, Thu có cảm giác tim mình vỡ ra làm trăm mảnh. Cô đã từng chờ đợi giây phút này quá lâu. Khao khát nó đến mức mà… cô đã từ bỏ niềm khao khát ấy.

Thu trở về nhà sau cuộc gặp lại Hoàng đầu tâm trạng. Tối hôm đó, Thu không tài nào chợp mắt nổi. Cô suy nghĩ rất nhiều. Nội tâm của cô giằng xé giữa hai người đàn ông. Ngày Hoàng đi, Thu đã từng quả quyết sẽ chờ đợi anh. Và rồi, ngày cô muốn từ bỏ sự chờ đợi mỏi mòn này, cô cũng từng tự hứa với bản thân mình sẽ không yếu lòng khi Hoàng trở về. Nhưng hôm nay, mọi thứ cảm xúc đều không còn tuân theo lí trí của Thu nữa. Cô không thể phủ nhận rằng bao nhiêu yêu thương với Hoàng lại trỗi dậy, lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Dường như hơn 5 năm chờ đợi Hoàng chưa từng có và trước mắt chỉ còn là những tháng ngày ngập tràn yêu thương hai người đã từng dành cho nhau. Nhưng còn anh ấy, người đàn ông đã bên cô trong suốt 5 năm không có Hoàng, cô sẽ phải xóa bỏ những kí ức và tình cảm ấy như thế nào?

Em đã không thể chống chọi với thời gian và khoảng trời xa cách (Ảnh minh họa)

Em đã không thể chống chọi với thời gian và khoảng trời xa cách (Ảnh minh họa)

Thu khóc, những giọt nước mắt của cảm giác tội lỗi. Cô cảm thấy mình bế tắc giữa hai người đàn ông đều yêu cô. Cô không muốn ích kỉ nhưng quả thật cô đang tự biến mình thành người như vậy. Cô sợ phải lựa chọn, cô sự phải thừa nhận rằng cô đang hồi sinh lại tình yêu với Hoàng. Cái cảm giác giận hờn, tức tối vì bị bỏ rơi ở lại trong 5 năm qua không còn nữa. Đổi lại, đó chỉ là một tình yêu muốn bùng lên nhưng lại bị kìm kẹp bởi cái gọi là ân nghĩa.

Thu tự hỏi chính mình, cô có yêu anh ấy – người đàn ông đã giúp đỡ cô bao ngày tháng qua không? Dù có chối như thế nào đi chăng nữa thì có một sự thật là cô có yêu. Tình yêu đó có thể không sâu đậm như với Hoàng nhưng nó cũng là một tình yêu thực sự. Bởi thế, ngày hôm nay cô mới không biết phải nói với Hoàng những điều này như thế nào.

Điện thoại của Hoàng vang lên, cô nhìn tên anh mà lòng tê tái:

– “Mình gặp nhau một chút em nhé!”

Từ trong tâm khảm mình, Thu có cảm giác rằng Hoàng đã biết điều gì đó. Mà dù anh có không biết thì vẫn có ngày Thu phải đối diện với anh, để nói cho anh biết về một sự đổi thay.  Thu tìm đến chỗ hẹn với một cảm giác chông chênh trong lòng:

– “Em định chừng nào sẽ cưới?”

Hoàng đã mở đầu câu cHoàngện như thế khiến Thu ngây người ra vì ngạc nhiên. Thì ra anh đã biết tất cả.

– “Anh biết cHoàngện rồi ư?”

– “Anh biết rồi và cũng gặp người đàn ông đó rồi. Anh ấy là người tốt, anh có thể cảm nhận được tình yêu của anh ấy dành cho em. Anh tìm gặp người đó chỉ để chắc chắn rằng người mà em chọn là một người đàn ông tử tế. Và anh cảm thấy mừng vì đúng là như vậy”.

Từ ngày mai, Thu sẽ chỉ còn nhớ về Hoàng như một người tình cũ. Trước mắt cô sẽ chỉ còn một người, người mà cô sẽ gọi là chồng. (Ảnh minh họa)

Từ ngày mai, Thu sẽ chỉ còn nhớ về Hoàng như một người tình cũ. Trước mắt cô sẽ chỉ còn một người, người mà cô sẽ gọi là chồng. (Ảnh minh họa)

– “Em xin lỗi… Em đã không đợi được anh về. 5 năm qua cuộc sống của em có rất nhiều khó khăn và em đã khó lòng mà vượt qua được nếu không có anh ấy. Anh ấy đã giúp cho em mạnh mẽ hơn nhiều sau khi anh ra đi để lại em một mình chống chọi với nỗi cô đơn”.

Ngồi phía đối diện, Hoàng nắm lấy bàn tay Thu. Một cái nắm tay của những người tình cũ:

– “Em không cần phải cảm thấy có lỗi với anh. Là vì anh ra đi bỏ em lại trước chứ không phải là em có lỗi. Anh hiểu cảm giác cô độc mà em phải trải qua và thật mừng là có anh ấy ở bên em. Anh không trách em và cũng sẽ không giữ em lại vì anh biết, mình không xứng đáng. Hi vọng rằng em hạnh phúc bên người đó”.

Nước mắt Thu không ngừng tuôn chảy. Cô khóc nấc lên thành tiếng. Cảm ơn trời đã cho cô hai người đàn ông tốt và yêu thương cô dù rằng người đi cùng cô đến suốt cuộc đời chỉ có một. Nhưng Thu tin rằng, cô sẽ còn nhớ về Hoàng rất nhiều.

Thu bước lặng lẽ ra về, bỏ lại sau lưng bóng dáng Hoàng đứng nhìn cô quay gót. CHoàngện tình với Hoàng từ sau giây phút này sẽ chỉ còn là kỉ niệm. Ai bảo xa mặt là chẳng cách lòng, đôi khi thời gian và không gian nghiệt ngã lắm, mà Thu thì chỉ là một cô gái yếu mềm, vì thế mà tình yêu này phải ra đi. Từ ngày mai, Thu sẽ chỉ còn nhớ về Hoàng như một người tình cũ. Trước mắt cô sẽ chỉ còn một người, người mà cô sẽ gọi là chồng.

Sưu tầm từ Internet bởi Truyện Ngắn Hay của GocChiaSe360.Com

Xem Thêm: